![]() |
| Bánh xôi đường. |
Trước khi nấu, đậu và nếp được ngâm vài tiếng cho mềm rồi vuốt kỹ. Đậu đen (hoặc đậu đỏ) được luộc chín với nước và ít muối, đến khi hạt đậu mềm vớt đậu ra để ráo. Thắng nước đường, canh lượng nước vừa phải để khi đổ xôi vừa ăn, và đặc biệt phải là đường tán mới đúng hương vị của xôi ngọt. Khi thắng đường cho thêm ít gừng đã được giã nhuyễn, vừa làm miếng xôi thêm hương vị, vừa giúp khi ăn mau tiêu.
Sau cùng, cho xôi nếp, đậu đã luộc chín và nước đường thắng vào nồi, nhẹ tay trộn đều và để lên bếp hông trên than hồng đến khi xôi dẻo quánh, vừa ăn thì nhắc xuống. Khi xôi vẫn còn hơi ấm, bà múc xôi ra khay đã được lót sẵn lá chuối, ấn chặt tay để xôi kết dính, rắc mè trắng lên bề mặt xôi. Khi ăn, cắt thành từng miếng, mỗi miếng xôi đều có lá chuối nên khay không bị dính xôi và lúc ăn cầm trên tay cũng sạch.
![]() |
| Xôi ngọt được nhiều người yêu thích bởi nó mang nét chất phác, mộc mạc của người dân quê. Ảnh minh họa: Internet. |
Xôi ngọt được nhiều người yêu thích bởi nó mang nét chất phác, mộc mạc của người dân quê. Từng hạt nếp dẻo thơm quyện với đậu đen bùi bùi, vị ngọt mát của đường tán, thoang thoảng mùi thơm của gừng, tuy giản dị nhưng rất ngon miệng, khó quên. Xôi ngọt còn hấp dẫn người ăn bởi những nguyên liệu sạch, được người nông dân một nắng hai sương làm ra, rồi tự tay chế biến, không pha tạp chất bảo quản, phẩm màu hay đường hóa học.
Bà tôi bây giờ không còn nữa. Và món xôi ngọt cũng hiếm khi thấy trên mâm cúng ngày giỗ, phần vì cách nấu cầu kỳ, phần vì bánh ngọt trên thị trường đa dạng. Nhưng với tôi, xôi ngọt vẫn đậm chất quê, gắn liền với bà, với ký ức của tuổi thơ. Hễ thấy là nhớ thương da diết...

